The stories of NaviEd

From a story of a learner 

(Photo: Tran Viet Tri)

Người lữ khách đi lạc 

Từ những ngày bé, tôi đã là một đứa trẻ ham học và có nhiều ước mơ. Trong thế giới trong trẻo của mình, tôi từng hình dung về một người mà khi lớn lên tôi sẽ trở thành, làm được nhiều điều kỳ diệu, đến được những miền đất không tên ẩn dấu đằng sau những đám mây xa xôi kỳ bí kia. Tôi có một niềm tin, rằng những cánh diều ước mơ sẽ đưa tôi bay cao mãi, bay cùng những cô sách, những cậu bạn bút chì và tẩy, đi qua hết những tháng ngày xanh mướt và trong suốt trong an nhiên.

Người cho tôi biết mơ về những điều tuyệt diệu đó là bố. Ông cũng chính là người thầy đầu tiên trong cuộc đời tôi. Mong ước lớn nhất của ông là cô con gái khi lớn lên sẽ trở thành một người tốt. Bố tôi bảo nếu muốn chinh phục những miền đất đằng sau những đám mây, muốn biến những giọt nước mắt thành nụ cười, muốn xây một ngôi nhà thật lớn trên cây cho tất cả những chú chim lạc bầy, thì trước hết tôi cần là một người học tốt. Giáo dục chính là một vũ khí quyền lực nhất có thể dùng để thay đổi cả thế giới, như Nelson Mandela đã từng nói. Thay vì mua những con búp bê xinh xắn, bộ quần áo mới làm quà, bố thường tặng tôi nhiều sách hay, và dạy tôi nhiều bài học ý nghĩa. Và cứ thế, tôi lớn lên cùng với niềm tin những người học tốt sẽ có thể thay đổi tất cả, sẽ có được một cuộc sống vui vẻ, và đến đúng nơi họ luôn mơ ước.

Rồi tôi bắt đầu chọn học ở trường, chính thức trở thành một lữ khách bước vào một trong nhiều cuộc hành trình đến vùng đất tri thức. Tôi bắt đầu chuyến đi của mình với bao háo hức và say mê. Tôi tràn ngập hi vọng về một ngày nào đó, con đường này sẽ đưa tôi đến đúng nơi mà tôi đã từng hình dung, trong giấc mơ và niềm tin ngày bé. Tôi cố gắng rất nhiều, dù đi chậm nhưng không bao giờ cho phép mình bỏ cuộc.

Tôi đi mãi, đi mãi. Hành trình ấy thật dài và lắm gian nan, mở ra trước mắt tôi nhiều ngã rẻ. Tôi như người bộ hành đơn độc dò dẫm trên ngọn núi tuyết mà trong tay không chiếc la bàn. Lúc bắt đầu, tôi đã từng nghĩ mình luôn chắc chắn về nơi muốn đi, nhưng càng đi sâu càng mờ mịt. Càng bước tới, tôi nhận ra mình càng mất phương hướng. Tôi mơ hồ về một lối đi đúng dẫn đến vùng đất nơi tôi thuộc về. Tôi nghi hoặc về con đường, nghi hoặc về đích đến, thậm chí nghi hoặc cả chính bản thân mình. Hơn một lần, tôi tự vấn liệu đây có phải là chuyến hành trình tôi mong muốn và khao khát cho cuộc đời mình.

Tôi đã muốn dừng lại. Tôi chênh vênh và sợ hãi.

Rời khỏi trường đại học, tôi hai mươi hai tuổi. Kết thúc một cuộc hành trình, trên con đường bước ra thế giới và chinh phục nhiều hành trình khác, người lữ khách hai mươi hai tuổi đã bị lạc rồi.

Nhưng niềm tin và ước mơ ngày bé vẫn sống mạnh mẽ trong tôi. Niềm tin rằng những người học tốt sẽ là tiền đề tạo nên nhiều người tốt, những người có thể xây dựng một thế giới tốt đẹp thật sự. Một nền giáo dục đúng nghĩa chắc chắn sẽ không phải là chuyến hành trình dễ dàng hơn, thậm chí luôn có nhiều thử thách, nhiều ngã rẽ buộc người lữ khách phải chinh phục, nhưng tôi chắc chắn họ sẽ luôn tìm được cảm giác an toàn trong suốt chuyến đi, và niềm tin, rằng họ đang trên lối đi đúng để dẫn đến đích. Một nền giáo dục tốt sẽ trang bị cho người học một chiếc la bàn, để họ có thể bắt đầu hành trình của mình với một niềm tin về đích đến trong tâm trí. Tôi mơ về một tương lai nơi những người học như tôi sẽ không bao giờ bị lạc trong chuyến đi đầy ý nghĩa tìm kiếm những chân giá trị đời mình. Những đứa trẻ sẽ tiếp tục mơ những gì tốt đẹp chúng đã từng mơ.

Giấc mơ ấy bắt đầu lại với NaviEd.

A lost traveller 

When I was a little child, I was already passionate about learning new things and nurtured many great dreams. In that pure world, I used to dream of the person whom I wish to become when I grow up, who can do lots of incredible things and shall conquer the unnamed lands hidden behind those mysterious clouds. I had a strong belief that my dreams like the colourful kites shall take me flying high in the sky, flying together with Sis Books, Bro Pencils and Erasers, flying peacefully through all greenest and purest young days.

The first person inspiring me to dream big is my dad. He is also the first teacher of mine. He put his greatest hope on his daughter that day by day, she has been growing up to become a good person. He once told me if I desired to conquer all the dream lands behind the clouds, to turn all tears into smiles, to build a huge treehouse for all lost birds, I first need to be a good learner. Education is the most powerful weapon which one can use to change the world, like Nelson Mandela well said. To motivate me in my learning journey, he often bought me books and taught me many valuable life lessons, instead of giving lovely dolls or new clothes as normal gifts for his little girl. Day after day, my belief about the future when all good learners will live happily and be able to reach their dreamlands has been growing stronger and stronger.

I then chose to learn in schools, officially became a traveller going on one of her learning roadtrips in life. I hit my road with all passion and desire. I was full of hope that one day soon, this trip is going to lead me to the right places I had once imagined in my childhood dreams. I put a lot of effort; it may take longer time but I no longer gave myself the right to give it up. Because I believe.

I kept going ahead. The journey was long and exhausting, opened in front of my eyes many different directions. I was like a solitary traveller walking blindly on snowy mountain without a compass in hand. When I hit the road, I thought that I was sure about my ways, but I was wrong. The more I stepped forward, the more I felt disoriented and confused. I totally lost my sense of where to go next to reach the right places I belong to. I started doubting the direction, doubting the destination, even doubting myself. More than once, I considered whether it was really the trip that I had desired for my life.

I used to think of giving up. I was unsteady and scared.

Leaving the university, I was twenty two. Having finished one learning trip, on the way coming to real world and going on many other adventures, this twenty-two traveller totally got lost.

The childhood dreams and belief are still living energetically in my heart though. I keep believing that the good learners will shape the good persons who are able to build a truly beautiful world. A true education system is definitely not an easier journey than the one I took; on the other hand, it is even full of more challenges that dare all ambitious travellers. But one thing, I’m pretty sure, the travellers will always feel safe during their trips, and can keep in heart a belief that they are on the right way to their desired destinations. A true education system equips learners with a compass to navigate their learning path, so that they can begin their journey with the end of assured destination in mind. I dream of the future when all learners like me no longer get lost on their way to find their true values. The kids can keep dreaming what they once dreamed.

The dream now starts again with NaviEd.

Hang Tran 

About NaviEd Blog 

“Kể chuyện là để kết nối với người khác và giúp họ nhìn thấy được những gì ta thấy”
– Michael Margolis

 

Tôi không nghĩ mình sắp sửa tạo nên một điều gì quá to tát có thể thay đổi thế giới. Chỉ là, vào một thời điểm nào đó của tuổi trẻ, bạn nhận ra rằng mình không thể tiếp tục đi theo lối cũ được nữa, bạn chỉ muốn đứng bật dậy và bắt tay làm ngay một việc gì đó, dù rất giản đơn thôi, nhưng để cảm nhận rõ rệt từng hơi thở đổi thay đang xâm chiếm lồng ngực mình, và cảm thấy mình đang sống.

Tôi chỉ là một người đang trẻ rất đỗi bình thường, không có gì đặc biệt ngoài một cái tâm chân thành và một chút niềm tin hơi lạ lùng, rằng tôi tin tất cả những người thật sự để tâm đến chuyện học hành trong cuộc đời.

Lập ra blog nho nhỏ này, tôi chỉ đơn thuần muốn gặp vài người kể chuyện có tâm, và cũng chân thành, ngồi lại chia sẻ vài mẩu chuyện về học hành với nhau và với cuộc đời. Khi ta sống thật với giá trị mình có và luôn theo đuổi nó, sẽ có thời điểm ta gặp được những kẻ tương tự, cảm thấy gần gũi và thân quen như người nhà; những cuộc gặp gỡ mà tôi gọi là duyên trong cuộc đời. Biết đâu đấy, bạn sẽ tìm thấy duyên của mình trong những câu chuyện tôi kể và tôi cũng vậy, tìm được tôi trong những dòng suy nghĩ của bạn. Để biết rằng giữa cuộc đời rộng lớn này, vẫn còn những người cùng thở một hơi thở như mình, cùng tin vào một điều và cùng muốn làm với nhau vài việc gì đó, để biết ta không hề cô đơn chút nào.

Và tôi gọi NaviEd Blog là nhà nơi ta kể cho nhau nghe về những chuyện học hành hằng ngày và cùng mơ về một tương lai tốt hơn.

I am not going to create any incredible thing that can change the world. This simply happens, because at some points of your life, you will strongly feel a desire of not being able to go on the same old path anymore. Once you wake up, everything you want is standing up immediately, starting doing even the simplest thing which lets you feel every single breath of change filling your chest, feel yourself still alive.

I am a normal young person, nothing else special except a sincere heart and a little odd belief. I trust all people who truly care about better education.

Creating this small blog, I merely hope to meet some heartfelt storytellers, come together sharing some stories about education with each other and with the world. I believe that whenever we still live authentically with our true values, there will be a time we meet some identical people who let us feel close like family, which I would like to call a meeting between soulmates. I guess, you may find yourself in my stories, and I shall meet myself in your own thoughts. To know that, in this big world, there are still many people living the same breaths, believing in the same miracles, and desiring to do the same things as us; to realize that we are not alone.

So I call NaviEd Blog is home for world storytellers who truly care about education to tell their stories and together dream of a brighter future.

Guest post guidelines 

Content standards for stories 

  1. Languages
    • English
    • Vietnamese
  2. Suggested topics
    • Values of education
    • Learning/ education stories and experiences
    • Personal thoughts or opinions towards current learning path or education system
    • Effective learning methods
    • Your own topic (Relating to education)

    We are looking for posts that give values to learners and contribute to build a better education system. We would like to AVOID posts that:

    • Have been covered on our blog or elsewhere
    • Contain content relating to political issues.
    • Be too promotional for a company or organization.
    • Be offensive or inaccurate.
    • Be overly critical of individuals or organizations.
  3. Images
    • Use high quality images (Max 5MB)
    • Please only use images that you have the rights to or those are Creative Commons licensed. If the images are not yours, please mention the source or include a direct link for crediting.

Please note

  • Submissions must be unique and appear nowhere else on the internet (including your own sites). We will not republish anything that’s been published elsewhere.
  • We cannot allow you to republish your guest post to your own sites afterward.  Once a submission is published, you can include a short excerpt on your own sites with a link back to the original full article on NaviEd if you wish.
  • We have the right to edit your submission to meet our content standards.
  • Please be prepared to answer all comments and to promote your post as widely as possible once published.

Our storytellers 

“Great stories happen to those who can tell them”
Ira Glass

Thu Hang Tran
Thu Hang TranAdmin
Mai Nguyen
Mai NguyenAdmin
Nhi Nguyen
Nhi Nguyen Writing Contributor
Thao Bui
Thao Bui Writing contributor
Thanh Nguyen Tieu
Thanh Nguyen Tieu Writing contributor
The next storyteller
The next storyteller